Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013

Giôsuê 3:1-6, 14-17: "VƯỢT QUA SÔNG GIÔĐANH CỦA QUÍ VỊ"


Giôsuê 3:1-6; 14-17
VƯỢT QUA SÔNG GIÔĐANH CỦA QUÍ VỊ
Phần giới thiệu: Khi Chúa đem dân Israel ra khỏi Aicập, Ngài đã dẫn họ hướng đến Đất Hứa. Họ cần phải tốn những hai năm để thực hiện chuyến hành trình đó. Trong suốt thời gian ấy, Chúa đã ban cho họ Luật Pháp của Ngài và dạy cho họ biết cách thức thờ lạy Ngài. Khi họ đến tại sông Giôđanh, mọi sự họ phải làm là bước vào xứ rồi phải đòi hỏi những gì họ đã được hứa cho.
            Thay vì thẳng tiến trong đức tin, dân Do thái đã từ chối không chịu đòi lấy cơ nghiệp của họ trong xứ Canaan. Họ muốn đi loanh quanh rồi trở về xứ Aicập, trở lại với chính những người đã bắt họ làm nô lệ. Đức Chúa Trời đã sửa phạt họ một cách nghiêm ngặt vì cớ thiếu đức tin. Ngài đã xét đoán họ phải phiêu lạc khắp đồng vắng giữa xứ Canaan và xứ Aicập cho tới chừng cả thế hệ những kẻ từ chối không chịu vào Đất Hứa đều chết hết. Vì cớ sự vô tín của họ, Israel đã bị kết án phải lưu lạc trong đồng vắng những 40 năm.
            Những năm tháng thạnh nộ và chết chóc ấy giờ đây đã mãn và con cái Israel đã sẵn sàng để bước vào xứ Canaan. Họ đã sẵn sàng để đòi lấy cơ nghiệp của mình nơi đất hứa. Tuy nhiên, trước khi họ có thể bước vào xứ Canaan, trước hết họ phải vượt  qua một trở ngại chính sau cùng: ấy là sông Giôđanh. Thường thì, dòng sông nầy sẽ chẳng biểu hiện là một nan đề, một khi con sông ấy chỉ có 100 feet bề rộng tại Ghinhganh, là chỗ họ đã vượt qua. Đức Chúa Trời đã đưa họ qua sông Giôđanh vào thời điểm mùa gặt, 4:15. Người nào có mặt ở đó suốt mùa gặt, họ sẽ nói cho chúng ta biết rằng sông Giôđanh giãn ra tới một chiều rộng 1 dặm không thể băng qua được! Nó đã rộng hơn 50 lần bình thường khi Israel đến nơi đó. Chẳng có một cách nào cho họ băng qua dòng sông nầy bằng sức riêng của họ được! Họ cần sự trợ giúp về mặt siêu nhiên. Dường như là Đức Chúa Trời luôn luôn thực hiện mọi việc theo thể thức ấy, nghĩa là chẳng có ai dám khoe về việc mình đã làm tùy theo sức riêng của mình.
            Chúng ta mỗi người đều có những dòng sông Giôđanh mà chúng ta đối diện với mọi lúc mọi khi! Khi chúng ta nhìn vào những trở ngại đang đứng giữa chúng ta và sự đắc thắng thuộc linh trong chính xứ Canaan của chúng ta, chúng ta có thể cảm thấy rằng chúng ta sẽ không bao giờ có khả năng bước vào xứ Canaan của chúng ta với chiến thắng và tận hưởng sự sống dư dật mà Chúa Jêsus đã hứa với các môn đồ Ngài. Sự thực cho thấy rằng tôi không biết loại trở ngại nào mà quí vị đang đối diện với trong cuộc sống, tôi biết Đức Chúa Trời là Đấng chuyên môn thắng hơn mọi trở ngại cũng như dẫn dắt con cái Ngài vào sự đắc thắng.
            Hôm nay, tôi muốn chúng ta nhìn vào câu chuyện nầy, dân Israel đang băng qua sông Giôđanh của họ. Giống như họ đã băng qua được, tôi cũng muốn hiến cho quí vị một sự trông cậy nữa đấy. Những chiến lược đã tác động nơi họ hơn 3.000 năm qua vẫn còn tác động cho quí vị và tôi hôm nay. Cho phép tôi chỉ cho quí vị thấy từ các chương 3 và 4 của sách Giôsuê Làm Sao Vượt Qua Sông Giôđanh Của Quí Vị. Có một số chiến lược chúng ta phải nắm lấy để bảo đảm chúng ta sẽ băng qua trở ngại ấy đang chắn ngang con đường vào trong xứ Canaan của chúng ta. Cho phép tôi chia sẻ các chiến lược nầy với quí vị hôm nay.
I. CÓ MỘT SỨ ĐIỆP PHẢI XEM XÉT  (3:1-13)
A. Sứ điệp bao gồm sự thách thức (các câu 3-4) Khi đến thời điểm dành cho dân sự phải thẳng tiến qua sông Giôđanh, Đức Chúa Trời có một sứ điệp, họ cần phải lắng nghe. Trong những lời lẽ mà họ đã nghe, họ bị thách thức phải làm ba việc rất quan trọng. Những việc nầy được hoạch định để giúp cho họ bước heo Chúa cách tốt đẹp hơn. Đây chính là những việc mà chúng ta cần phải lắng nghe sáng nay, chúng sẽ giúp chúng ta bước theo Chúa cũng tốt đẹp hơn.
1. Nhìn xem Đức Chúa Trời Hãy chú ý, Hòm Giao Ước được nhắc tới 7 lần trong chương 3. Quí vị có thể nhớ lại, Hòm Giao Ước là một mảng đặc biệt nói tới khí cụ của Đền Tạm tiêu biểu cho sự hiện diện và quyền phép của Đức Chúa Trời. Khi Hòm Giao Ước ở trong Nơi Chí Thánh, sự vinh hiển của Đức Chúa Trời ngự trên nơi ấy và đó là nơi ngự của Đức Chúa Trời. Đối với dân Israel, nó tiêu biểu cho sự hiện diện của Đức Chúa Trời ở giữa dân sự của Ngài. Nói khác đi, khi Đức Chúa Trời di chuyển, họ cần phải ra đi. Khi Đức Chúa Trời dừng lại, họ cũng phải dừng lại y như vậy.
            (Minh hoạ: Có một bài học rất giá trị về mặt thuộc linh trong phân đoạn nầy dành cho quí vị và tôi. Chúng ta sẽ tiếp thu bài học ấy, khi chúng ta đối diện với thời điểm khủng hoảng, hay khi chúng ta cần phương hướng trong cuộc sống để phải nhạy cảm trước sự dịch chuyển của Chúa trong và quanh chúng ta. Kỳ thưc, Đức Chúa Trời yêu thương quí vị và Ngài sẽ tỏ ra cho quí vị thấy mọi điều Ngài đang làm, Giăng 5:19-20. Nếu quí vị chịu nhìn xem Ngài, Ngài sẽ dạy cho quí vị biết cách sinh sống từng ngày một). 
2. Bước theo Đức Chúa TrờiKhi họ nhìn thấy Hòm Giao Ước di chuyển, họ cần "phải bỏ chỗ đóng trại mình mà đi theo sau". Không những họ cần phải nhìn xem Đức Chúa Trời, họ còn phải di chuyển khi Ngài di chuyển. Họ cần phải theo đuổi Đức Chúa Trời!
      (Minh hoạ: Một lần nữa, bài học dành cho người tin Chúa, ấy là nhìn biết những điều Đức Chúa Trời đang làm là chưa đủ, sẽ đến một thời điểm khi ấy quí vị "phải bỏ chỗ đóng trại mình mà đi theo sau" Ngài. Điều nầy đòi hỏi chúng ta phải rời bỏ khu vực an nhàn của mình! Israel sắp sửa bước theo Hòm Giao Ước băng qua một dòng sông có bề rộng hơn 1 dặm đường! Băng qua như thế không phải là việc dễ dàng đâu, nhưng việc ấy là cần thiết và phải thực hiện ngay kìa! Quí anh em ơi, bước theo Đức Chúa Trời không phải là việc dễ dàng nhất mà quí vị từng thực hiện đâu, song đấy là việc tốt nhứt quí vị cần phải thực hiện. Nếu quí vị mong vượt qua mọi trở ngại rồi bước vào xứ Canaan của mình, quí vị phải học biết bước theo Đức Chúa Trời).
 3. Tôn kính Đức Chúa Trời Hãy chú ý, dân Israel được truyền cho phải ở lại ít nhất 3000 feet phía sau Hòm Giao Ước. Sở dĩ phải như vậy để họ có thể dễ dàng nhìn thấy việc gì đang xảy ra ở trước mắt họ. Một lý do khác nữa, ấy là Chúa không muốn một ai khác trừ ra người Lêvi đứng gần Hòm Giao Ước. Đứng quá gần sẽ bị ngã chết đấy. 
            (Minh hoạ: Có một bài học ở đây cho chúng ta. Chúng ta đừng mắc phải việc xem Đức Chúa Trời giống như những kẻ cùng trang lứa với chúng ta. Luôn luôn phải có sự tôn kính thánh khiết và sự kính sợ Đức Giêhôva ở trong tấm lòng của chúng ta. Nguyện Đức Chúa Trời giúp đỡ chúng ta để chúng ta không bao giờ cho phép một tinh thần quen quá hoá lờn trong sự đồng đi với Chúa. Bất chấp những gì chúng ta nếm trải với Đức Chúa Trời công bình thánh khiết, và chúng ta vẫn chẳng là gì hết trừ ra là tội nhân đã được cứu bởi ân điển của Ngài).
            (Minh hoạ: Nói cách đơn giản, ba việc nầy hầu như dễ đạt được do học đòi bước đi trong Thánh Linh. Nghĩa là, học biết phó thác quyền cai quản đời sống của quí vị cho Thánh Linh Đức Chúa Trời và phải bước theo Ngài khi Ngài dẫn dắt qua Lời của Ngài và qua sự cầu nguyện. Đây không phải là việc dễ dàng đâu, nhưng tôi có thể hứa với quí vị rằng nếu quí vị chịu noi theo, chắc chắn Ngài sẽ dẫn dắt!)
B. Sứ điệp bao gồm một mạng lịnh (câu 5) Kế đó, dân sự được truyền cho phải "làm cho mình ra thánh". Điều nầy đề cập tới chỗ bảo đảm rằng họ phải thanh sạch và thánh khiết khả thi. Họ cần phải dẹp bỏ bất cứ điều chi không đẹp lòng Chúa. Họ cần phải tự xét mình và sẵn sàng để cho Chúa làm một việc lớn lao cho họ.
            Nếu quí vị và tôi muốn vượt qua sông Giôđanh đang phát sinh trong đời sống của chúng ta, chúng ta cần phải học biết một trong những việc trước tiên chúng ta phải làm là xem xét đời sống của chúng ta để biết chắc rằng chúng quả là thanh sạch. Nguyện Chúa giúp đỡ chúng ta nhận biết có nhiều việc xảy ra trong đời sống chúng ta đang ngăn trở chúng ta không bước đi trong sự đắc thắng Cơ đốc là kết quả của tội lỗi chúng ta cùng sự sửa phạt của Chúa, Galati 6:9; Hêbơrơ 12:6-11. Hỡi Cơ đốc nhân, có phải mọi sự trong đời sống của quí vị có giống như Chúa muốn chưa? Hãy nhớ, có sự tha thứ trong việc xưng ra những tội lỗi của mình với Chúa đấy - I Giăng 1:9.
C. Sứ điệp bao gồm một sự kết ước (các câu 9-13) – Sứ điệp nầy cho dân Do thái đã nhắc nhở họ việc băng qua sông Giôđanh không đặt trên hai bờ vai của họ, mà đặt trên vai của Chúa. Chính chương trình của Ngài là đưa họ qua và đó là nan đề của Ngài. Trong mấy câu nầy, Ngài lập với họ một lời hứa rồi nói cho họ biết rằng Ngài sẽ đưa họ qua trong một tư thế đầy năng quyền. Đức Chúa Trời, ở đây, tự kết ước phải đem dân sự Ngài băng qua sông Giôđanh của họ! Mọi sự đòi hỏi nơi dân Do thái, ấy là họ phải tin cậy Đức Chúa Trời!
            (Minh hoạ: Có phải tôi đang nhắc cho quí vị nhớ rằng có những việc đã không đổi thay chút nào không?) Nếu Đức Chúa Trời có thể được tin tưởng vào thời buổi ấy, là Ngài giữ các lời hứa của Ngài, vậy thì Ngài vẫn có thể được tin cậy hôm nay! Thường thì chúng ta không có khả năng vượt qua những trở ngại trong đời sống chúng ta vì chúng ta đang sống một đời sống có sự thiếu thốn đức tin nơi các lời hứa của Đức Chúa Trời! Làm sao tôi biết được? Vì cớ lo lắng và nghi ngờ đang đánh dấu đời sống của dân sự Đức Chúa Trời.
1. Chúng ta lo lắng về ngày mai, nhưng Chúa đã phán - Mathiơ 6:34.
2. Chúng ta lo lắng về những thứ vật chất, nhưng Chúa đã hứa - Mathiơ 6:25-33; Philíp 4:19.
3. Chúng ta lo lắng về việc đối diện với đủ thứ vấn đề trong cuộc sống, nhưng Chúa đã hứa - Hêbơrơ 13:5
4. Chúng ta lo lắng về quá nhiều việc, nhưng Chúa nói cho chúng ta biết rằng mọi lo lắng của chúng ta là tội lỗi và bổn phận của chúng ta là phải tin cậy Ngài - Philíp 4:6-7.
5. Dòng sau cùng là đây: Chúa Jêsus là Đấng Toàn Năng, Ngài là Đấng Toàn Tri và Ngài là Đấng Toàn Tại. Ngài biết rõ quí vị đang nếm trải điều gì. Ngài biết rõ mọi sự cần phải biết về điều đó. Thậm chí Ngài còn biết rõ việc ấy còn hơn quí vị biết nữa đấy! Đây là những gì Ngài đang phán cùng quí vị: "Người công bình thì sống bởi đức tin mình", Rôma 1:17; "phàm làm điều chi không bởi đức tin thì điều đó là tội lỗi", Rôma 14:23; "Hỡi kẻ ít đức tin kia, cớ sao các ngươi sợ?", Mathiơ 8:26.
            Mọi sự nầy nhắc cho chúng ta nhớ rằng Ngài là Chúa Tể và Ngài cả thể hơn bất cứ nan đề nào mà chúng ta đã hay đang đối diện với trong cuộc sống. Mong ước của Ngài, ấy là chúng ta cần phải học biết nắm lấy Ngài nơi Lời của Ngài và hãy tin cậy Ngài. Chúng ta cần phải nhớ những gì Chúa hứa phải làm, Ngài sẽ làm, Rôma 4:21.
            Đấy là sứ điệp, chúng ta hãy đem nó vào lòng!
I. Có một sứ điệp cần phải xem xét
II. CÓ MỘT PHÉP LẠ CẦN PHẢI XEM XÉT (3:14-17)
A. Đã có một nan đề (câu 15b) Như tôi đã nhắc trong phần giới thiệu, con cái Israel đang đối diện với một nan đề lớn. Dòng sông rộng hơn 1 dặm và có 2 triệu người phải băng qua, tuy nhiên Chúa muốn họ phải băng qua. Họ không thể dựng lên một cây cầu, không có đủ thời gian hay vật liệu. Họ không thể chuyển mọi người qua bằng xuồng, chẳng có một chiếc xuồng nào và họ sẽ trở thành những con vịt ở dưới nước cho kẻ thù của họ bắt lấy mà thôi. Chỉ có một cách duy nhứt quanh nan đề của họ ấy là phải qua sông!
            Có bao giờ quí vị đo nan đề của quí vị rồi nghĩ nó bao lớn không? Có lẽ quí vị nhìn vào nan đề đó rồi kết luận: "Chẳng có cách nào để vượt qua nan đề nầy". Tôi giả sử hết thảy chúng ta đều giống như 10 thám tử kia đã trở về từ công tác do thám xứ Canaan với Calép và Giôsuê. Chúng ta đã lượng được nan đề của mình rồi nghĩ rằng có nhiều thứ chúng ta phải đối diện hơn, Dân số ký 13:31-33. Nan đề của chúng ta cũng chính là nan đề chúng ta luôn luôn có khi chúng ta đối diện với một tình huống cam go: ấy là chúng ta quên phứt Đức Chúa Trời! Ở chỗ mà chúng ta chỉ nhìn thấy duy nhứt có nan đề thôi, Đức Chúa Trời nhìn thấy duy nhứt các giải pháp. Ở chỗ chúng ta nhìn vào mọi việc rồi nói: "Vô phương!" Đức Chúa Trời nhìn vào nan đề rồi phán: "Hãy theo Ta, Ta có một chương trình!")
B. Có một chương trình (câu 15) Chương trình là đây, Đức Chúa Trời phán: "Khi bàn chơn các thầy tế lễ bước vào sông Giôđanh, Ta sẽ rẻ nước ra rồi dẫn các ngươi đi qua như đi trên đất khô!" Có một cách nắm bắt trong chương trình nầy và đó là nước sẽ không rẻ ra cho tới chừng nào các thầy tế lễ khiêng Hòm Giao Ước bước xuống dòng nước. Nói khác đi, cần phải có một bước của đức tin, nhơn đó dân sự một cách vâng phục bước theo Chúa để họ nhìn thấy phép lạ xảy ra.
            Đúng là một bài học cho quí vị và tôi. Thường thì chúng ta muốn Chúa sửa chữa lại mọi sự trong cuộc sống cho chúng ta. Chúng ta không muốn đưa ra bất kỳ quyết định nào, chúng ta cũng không muốn phải luyện tập đức tin mình nơi Ngài. Chúng ta chỉ muốn Ngài thực hiện công việc ấy và rồi sẽ là dấu chấm hết mọi việc. Tuy nhiên, phần lớn thời gian, Đức Chúa Trời sẽ buộc chúng ta phải thực hiện các bước đức tin để chúng ta sẽ nhìn thấy sông Giôđanh của chúng ta rẻ ra. Đức Chúa Trời có một chương trình, nhưng để cho chương trình ấy đi vào hoạt động, nó đòi hỏi đức tin nơi phần của dân sự Ngài! Cũng thực như thế cho quí vị và tôi! Bao lâu chúng ta tìm cách giải quyết mọi nan đề của mình, chúng ta chưa bước đi trong đức tin. Chỉn khi chúng ta nới lỏng cái nắm bắt của nan đề, bước ra khỏi nó rồi để cho Chúa xử lý, chúng ta sẽ nhìn thấy sự vinh hiển của Ngài bao phủ nó. Không bao giờ kể những gì chúng ta có thể làm, mà phải luôn kể về những gì Chúa có khả năng làm kìa, Êphêsô 3:20!
C. Có một sự trình diễn (các câu 16-17) Khi các thầy tế lễ bước vào dòng sông đang chảy tràn đó, nó rẻ ra làm hai và Đức Chúa Trời đã mở ra một con đường đất khô qua dòng sông cho dân sự của Ngài. Đồng thời, câu 16 nói rằng dòng sông đã dồn đống một khoảng xa cho đến thành Ađam. Khoảng cách nầy chừng 20 dặm về phía Bắc nơi con cái Israel đã băng qua. Đức Chúa Trời đã lập cho họ một con đường qua dòng sông cần thiết cho dân sự Ngài để băng qua.
            Chúng ta cần phải nhớ rằng đức tin tôn cao Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời tôn cao đức tin! Khi Ngài tôn cao nó, nó không phải vá víu và sẵn sàng để tả tơi lại, nó sẽ được xử lý đúng mức và sẽ trường tồn cho đến đời đời. Quí vị ơi, tôi muốn khích lệ quí vị sáng nay bằng cách nhắc cho quí vị nhớ rằng Đức Chúa Trời nầy là Đấng đã làm việc cả thể nầy cho dân Israel Ngài vẫn cứ là Đức Chúa Trời mà chúng ta đang hầu việc sáng nay! Những gì Ngài đã làm cho họ, Ngài có thể làm ngay bây giờ.
            Ngài CÓ QUYỀN xuyên suốt trong cả Kinh thánh, và Ngài vẫn CÓ QUYỀN hôm nay! Bất chấp mọi hoàn cảnh, Ngài vẫn là Đức Chúa Trời và Ngài vẫn sẽ là Đức Chúa Trời! Hãy chú ý thắc mắc đã hành hại người Do thái trong Thi thiên 78:19. Họ hỏi:Đức Chúa Trời há có thể dọn bàn nơi đồng vắng sao? Kìa, Ngài đã đập hòn đá, nước bèn phun ra, Dòng chảy tràn; Ngài há cũng có thể ban bánh sao? Ngài há sẽ sắm sửa thịt cho dân Ngài ư?” Đức Chúa Trời có thể đấy! Chỉ hãy hỏi Nôê, Môise, Đaniên, ba bạn Hêbơrơ, goá phụ người Sarépta, các môn đồ trên chiếc thuyền nhỏ, và Saulơ người Tạtsơ. Chỉ cần nhìn lui lại chính đời sống của quí vị xem. Có bao nhiêu lần Chúa đã mở dòng sông Giôđanh của quí vị ra vậy? Ngài là mọi sự chúng ta có cần! Ngài vẫn là Đức Chúa Trời hay làm phép lạ, Ngài luôn luôn làm phép lạ. Hãy học biết mong đợi các phép lạ khi quí vị đang nghĩ đến Đức Chúa Trời!
            Đức Chúa Trời của chúng ta chuyên trách trong việc xử lý mọi nan đề. Khi gã David bước ra đồng trũng nọ để đối mặt với Gôliát, gã đã đối mặt với một đối thủ mà gã chẳng thể dùng sức riêng mình mà đánh bại hắn cho được. Tên giềnh giàng đó cao những 10 feet. Gã bước vào đồng trũng ấy với cái trành ném đá, năm hòn đá bóng láng, và đức tin nơi một Đức Chúa Trời quyền năng. Khi David ném hòn đá thẳng vào Gôliát, tên giềnh giàng kia ngã xuống đất. David chạy đến bên Gôliát. Gã rút gươm của chính Gôliát rồi cắt lấy thủ cấp của hắn. Giờ đây, thắc mắc phát sinh như thế nầy đây: Khi David cắt lấy thủ cấp của gã giềnh giàng đó, phải chăng hắn vẫn còn nằm ở đó? Tất nhiên là thế rồi! Thế nhưng, hắn chẳng còn cao những 10 feet nữa; giờ đây hắn chỉ còn dài có 9 feet thôi! Đức Chúa Trời có một phương thức nắm lấy mọi việc mà chúng ta không thể vượt qua được rồi an bài nó ở chỗ mà chúng ta nhận lãnh chúng.
 I. Có một sứ điệp cần phải xem xét
II. Có một phép lạ cần phải xem xét
III. CÓ MỘT KÝ ỨC CẦN PHẢI XEM XÉT (4:1-24)
            Khi hết thảy dân sự đã qua hết bên kia sông Giôđanh, Giôsuê truyền cho mỗi người từ từng chi phái phải nhặt lấy một hòn đá từ giữa dòng sông Giôđanh rồi dựng lên thành bia tưởng niệm ngay bên cạnh xứ Canaan. Bia tưởng niệm ấy có giá trị cần phải xem xét hôm nay!
A. Mục đích của bia tưởng niệm (các câu 6-7; 21-24) Mấy câu nầy cho chúng ta biết rằng mục đích của bia tưởng niệm là để nhắc cho những thế hệ nối tiếp biết về quyền phép và sự thành tín của Đức Chúa Trời vì ích cho dân sự Ngài. Bia tưởng niệm ấy sẽ là một dấu ấn quan trọng cho những người sẽ tới sau.
            Chúng ta cũng cần phải dựng lên một số bia tưởng niệm trong đời sống chúng ta nữa. Chúng ta phải cẩn trọng, chúng ta không muốn ướp lấy quá khứ và khi làm thế sẽ làm cho tương lai bị què quặt đi. Nhiều nhà thờ đã làm thế rồi chịu khổ như một kết quả. Cái điều chúng ta muốn làm là ghi nhớ những việc mà Chúa đã làm cho chúng ta hầu cho chúng ta có thể nói cho nhiều người biết về chúng. Chúng ta cần phải ghi nhớ những công việc cả thể của Đức Chúa Trời chúng ta  hầu cho khi chúng ta chúng ta đến với chặng đường ấy một lần nữa, chúng ta sẽ nhớ rằng Chúa là thành tín trong thời buổi ấy và Ngài sẽ thành tín vào thời buổi nầy y như vậy. Đừng bao giờ quên những gì Chúa đã làm cho quí vị ngày hôm qua. Chính kinh nghiệm ngày hôm qua đó sẽ nâng quí vị lên khi các thử thách của hôm nay và ngày mai dấy lên trong đời sống của quí vị!
            Minh hoạ: Thi thiên 84:5-6:Phước cho người nào được sức lực trong Chúa, và có lòng hướng về đường dẫn đến Si-ôn! Đang khi đi qua trũng khóc lóc. Họ làm trũng ấy trở nên nơi có mạch; Mưa sớm cũng phủ phước cho nó”.
            Là người tin Chúa, chúng ta cần phải dựng lên một số bia tưởng niệm trông thấy được đối với sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Khi Chúa hành động trong đời sống của chúng ta, chúng ta phải ghi nhớ biến cố đó. Chúng ta sẽ nói về nó, chia sẻ nó với nhiều người khác, hãy viết nó ra, rồi rao giảng về những gì Ngài đã làm. Chúng ta phải tôn kính Ngài vì công việc thành tín của Ngài trong đời sống của chúng ta. Hãy nghe đây; có một số người khác sẽ tới đến sau chúng ta. Có những em thiếu nhi, lớp người trẻ tuổi và các tân tín hữu, họ sẽ noi theo con đường mà chúng ta đã bước đi trên đó rồi. Khi hành trình và sự tìm kiếm của họ lớn lên trong Chúa, họ cần phải nhìn thấy những bia tưởng niệm được để lại bởi những người đã đi trước họ!
            Chúng ta có nhiều tấm bia tưởng niệm ấy ở xung quanh nơi nầy. Một số là con người, một số thì không hữu hình cho lắm, nhưng hết thảy chúng đều là những sự nhắc nhớ thực sự đến quyền phép của Đức Chúa Trời. Chúng ta được nhắc nhớ rằng mỗi lần chúng ta nhóm lại ở đây, Đức Chúa Trời đã hành động giữa vòng dân sự Ngài để đưa họ qua sông Giô đanh của họ rồi trong quá khứ. Những nhắc nhở đó nói cho hết thảy những ai sẽ băng qua chúng nhớ rằng Đức Chúa Trời là thành tín, đầy năng quyền và dư thừa khả năng. Chúng ta cần phải ghi nhớ!
B. Hình ảnh nơi bia tưởng niệm - (các câu 9, 20). Minh hoạ: Thật là thú vị khi để ý thấy Giôsuê đã dựng lên hai tấm bia tưởng niệm. Một ở trên bờ sông và một ở trong dòng sông. Hai bia tưởng niệm nầy đã phục vụ cho 2 ý đồ khác nhau. Hãy chú ý 2 tấm bia nầy nhé:
1. Một hình ảnh nói tới sự thành tín của Đức Chúa Trời (câu 20) Một bia trên bờ sông Giôđanh đứng như một bằng chứng cho sự thành tín của Đức Chúa Trời y như tôi mới vừa nhắc tới. Nó có mặt ở đó để nhắc cho nhiều người khác biết về mọi điều Đức Giêhôva đã làm và về những gì Ngài có thể làm. Một lần nữa, chúng ta cần phải ghi nhớ sự thành tín của Đức Chúa Trời trong quá khứ. Sự thành tín ấy sẽ giúp chúng ta băng qua sông Giôđanh mà chúng ta đang đối diện với hôm nay.
 2. Một hình ảnh nói tới đức tin của dân sự (câu 9) Giờ đây, về đống đá ở trong dòng sông thì sao? Không một ai có thể nhìn thấy đống đá ấy trừ ra Đức Chúa Trời! Nó đứng như một tấm bia nói tới đức tin của dân sự! Quí vị thấy đấy, khi quí vị đối diện với thời khắc thử thách, nhiều người khác thường phạm phải việc xử đoán sai trái mọi động cơ hay hành động của quí vị, tuy nhiên, chỉ có Đức Chúa Trời mới biết rõ sự thực về tấm lòng của quí vị. Mặc dù dân Israel không thể nhìn thấy đống đá đó, họ biết rõ tấm bia có ở đó! Họ nhớ lại rằng họ đã tin theo Đức Chúa Trời khi ấy và đức tin ấy có hiệu lực. Đây là một tấm bia ở trong tấm lòng của họ.
            Chúng ta cũng cần chính loại bia tưởng niệm ấy nữa. Như tôi đã nói, chúng ta thường bị người khác xử đoán sai trong thời khắc thử thách của chúng ta, nhưng chỉ một mình Đức Chúa Trời mới biết rõ tấm lòng của quí vị. Khi quí vị đã tin cậy Ngài và Ngài đã đưa quí vị qua, đừng bao giờ quên điều đó! Hãy dựng lên bia tưởng niệm đó trong tấm lòng của quí vị, chỉ có Đức Chúa Trời mới nhìn thấy nó ở đó mà thôi, và ở đó quí vị sẽ không bao giờ quên nó và khi thì gian truân trở đến nữa, và nó sẽ trở lại đó, hãy nhìn vào tấm bia ấy, nó nói tới sự thành tín của Ngài, về đức tin của quí vị và nhìn biết điều chi đã tác động trước đây nó lại sẽ tác động nữa. Đức Chúa Trời sẽ đưa quí vị qua dòng sông Giôđanh của quí vị!
            Có còn nhớ lúc David giết Gôliát không? Trước khi ông bước vào cuộc chiến ấy, Vua Saulơ đã thử cho David mặc lấy binh khí của mình. David đã từ chối, vì ông chưa hề đánh trận với khí giáp như vậy trước đây, và vì  khí giáp ấy được kiến tạo cho người cao lớn hơn. Tuy nhiên, khi David giết chết gã giềnh giàng kia, ông đã tước lấy binh khí của hắn đưa về trại của mình, I Samuên 17:54. Tại sao ông lại làm như thế chứ? Đó là một kỷ niệm. Đó là một sự nhắc nhớ rằng bất luận trở ngại có lớn lao dường nào, nó chẳng là gì hết khi nó được đặt kề cận với Đức Chúa Trời của Thiên đàng!
            Phần kết luận: Một số người trong quí vị đang đối diện với dòng sông rối rắm sáng nay. Tôi muốn quí vị nhìn biết quí vị có thể vượt qua. Tôi mời quí vị đến trước mặt Chúa hôm nay. Hãy thưa với Ngài về dòng sông Giôđanh quí vị đang đối diện với và hãy để cho Ngài đưa quí vị băng qua dòng sông ấy hôm nay. Có một chỗ đắc thắng, ở đó quí vị có thể hô to lên bất chấp mọi rối rắm của mình. Bước thứ nhứt để đến được đó là xử lý với những gì đang níu kéo quí vị: chính dòng sông Giôđanh của quí vị. Có thể đó là tội lỗi, có thể đó là ai đó, có thể đó là một thử thách nào đó, nhưng dù có là gì đi nữa, Đức Chúa Trời thì lớn lao hơn điều đó. Hãy đến rồi hãy để cho Ngài lo liệu điều đó thay cho quí vị.



Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2013

Giôsuê 3:1-6, 14-17: "LÀM THẾ NÀO VƯỢT QUA SÔNG GIÔĐANH CỦA QUÍ VỊ"


Loạt Bài Xưng Xứ Canaan Là Của Quí Vị - Bài #3
Giôsuê 3:1-6, 14-17

Làm Thế Nào
Vượt Qua Sông Giôđanh Của Quí Vị

Phần giới thiệu: Vì cớ sự vô tín của họ, Israel bị kết án phải phiêu bạt trong 40 năm nơi đồng vắng. Thời hạn ấy giờ đã hết và con cái Israel đã sẵn sàng để bước vào Đất Hứa. Họ đã sẵn sàng để đòi lấy cơ nghiệp của mình nơi đất hứa. Tuy nhiên, trước khi họ có thể bước vào xứ Canaan, trước hết họ phải vượt  qua một trở ngại chính sau cùng: ấy là sông Giôđanh. Thường thì, dòng sông nầy sẽ chẳng biểu hiện là một nan đề, một khi con sông ấy chỉ có 100 feet bề rộng tại Ghinhganh, là chỗ họ đã vượt qua. Tuy nhiên, dường như là Đức Chúa Trời luôn luôn thực hiện mọi việc theo thể thức ấy, nghĩa là chẳng có ai dám khoe về việc mình đã làm tùy theo sức riêng của mình. Việc băng qua sông sẽ chẳng có một ngoại lệ nào hết. Quí vị thấy đấy, Đức Chúa Trời đã đưa họ qua sông Giôđanh vào thời điểm mùa gặt, 4:15. Người nào có mặt ở đó suốt mùa gặt, họ sẽ nói cho chúng ta biết rằng sông Giôđanh giãn ra tới một chiều rộng 1 dặm không thể băng qua được! Nó đã rộng hơn 50 lần bình thường khi Israel đến nơi đó. Chẳng có một cách nào cho họ băng qua dòng sông nầy bằng sức riêng của họ được! Họ cần sự trợ giúp về mặt siêu nhiên.
            Quí bạn của tôi ơi, chúng ta mỗi người đều có những dòng sông Giôđanh mà chúng ta đối diện với mọi lúc mọi khi! Khi chúng ta nhìn vào những trở ngại đang đứng giữa chúng ta và sự đắc thắng thuộc linh trong chính xứ Canaan của chúng ta, chúng ta có thể cảm thấy rằng chúng ta sẽ không bao giờ có khả năng bước vào xứ Canaan của chúng ta với chiến thắng và tận hưởng sự sống dư dật mà Chúa Jêsus đã hứa với các môn đồ Ngài. Phải, sự thực cho thấy rằng tôi không biết loại trở ngại nào mà quí vị đang đối diện với trong cuộc sống, tôi biết Đức Chúa Trời là Đấng chuyên môn thắng hơn mọi trở ngại cũng như dẫn dắt con cái Ngài vào sự đắc thắng.
            Sáng nay, tôi muốn chúng ta nhìn vào câu chuyện nầy, dân Israel đang băng qua sông Giôđanh của họ. Giống như họ đã băng qua được, tôi cũng muốn hiến cho quí vị một sự trông cậy nữa đấy. Quí vị thấy đó, những việc đã tác động nơi họ hơn 3.000 năm qua vẫn còn tác động cho quí vị và tôi hôm nay. Cho phép tôi chỉ cho quí vị thấy từ các chương 3 và 4 của sách Giôsuê Làm Sao Vượt Qua Sông Giôđanh Của Quí Vị. Có ba bước chúng ta phải nắm lấy để bảo đảm chúng ta sẽ băng qua trở ngại ấy đang chắn ngang con đường vào trong xứ Canaan của chúng ta. Cho phép tôi chia sẻ các bước nầy với quí vị sáng nay.
I. CHÚNG TA CẦN XEM XÉT MỘT SỨ ĐIỆP (3:1-13)
A. Bao gồm sự thách thức (các câu 3-4) Khi đến thời điểm dành cho dân sự phải thẳng tiến qua sông Giôđanh, Đức Chúa Trời có một sứ điệp, họ cần phải lắng nghe. Trong những lời lẽ mà họ đã nghe, họ bị thách thức phải làm ba việc rất quan trọng. Những việc nầy được hoạch định để giúp cho họ bước theo Chúa cách tốt đẹp hơn. Đây chính là những việc mà chúng ta cần phải lắng nghe sáng nay, chúng sẽ giúp chúng ta bước theo Chúa cũng tốt đẹp hơn.
1. Nhìn xem Đức Chúa Trời Hãy chú ý, Hòm Giao Ước được nhắc tới 7 lần trong chương 3. Quí vị có thể nhớ lại, Hòm Giao Ước là một mảng đặc biệt nói tới khí cụ của Đền Tạm tiêu biểu cho sự hiện diện và quyền phép của Đức Chúa Trời. Khi Hòm Giao Ước ở trong Nơi Chí Thánh, sự vinh hiển của Đức Chúa Trời ngự trên nơi ấy và đó là nơi ngự của Đức Chúa Trời. Đối với dân Israel, nó tiêu biểu cho sự hiện diện của Đức Chúa Trời ở giữa dân sự của Ngài. Nói khác đi, khi Đức Chúa Trời di chuyển, họ cần phải ra đi. Khi Đức Chúa Trời dừng lại, họ cũng phải dừng lại y như vậy.
            (Minh hoạ: Có một bài học rất giá trị về mặt thuộc linh trong phân đoạn nầy dành cho quí vị và tôi. Chúng ta sẽ tiếp thu bài học ấy, khi chúng ta đối diện với thời điểm khủng hoảng, hay khi chúng ta cần phương hướng trong cuộc sống để phải nhạy cảm trước sự dịch chuyển của Chúa trong và quanh chúng ta. Kỳ thưc, Đức Chúa Trời yêu thương quí vị và Ngài sẽ tỏ ra cho quí vị thấy mọi điều Ngài đang làm, Giăng 5:19-20. Nếu quí vị chịu nhìn xem Ngài, Ngài sẽ dạy cho quí vị biết cách sinh sống từng ngày một).
2. Bước theo Đức Chúa TrờiKhi họ nhìn thấy Hòm Giao Ước di chuyển, họ cần "phải bỏ chỗ đóng trại mình mà đi theo sau". Không những họ cần phải nhìn xem Đức Chúa Trời, họ còn phải di chuyển khi Ngài di chuyển. Họ cần phải theo đuổi Đức Chúa Trời!
(Minh hoạ: Một lần nữa, bài học dành cho người tin Chúa, ấy là nhìn biết những điều Đức Chúa Trời đang làm là chưa đủ, sẽ đến một thời điểm khi ấy quí vị "phải bỏ chỗ đóng trại mình mà đi theo sau" Ngài. Điều nầy đòi hỏi chúng ta phải rời bỏ khu vực an nhàn của mình! Israel sắp sửa bước theo Hòm Giao Ước băng qua một dòng sông có bề rộng hơn 1 dặm đường! Băng qua như thế không phải là việc dễ dàng đâu, nhưng việc ấy là cần thiết và phải thực hiện ngay kìa! Quí anh em ơi, bước theo Đức Chúa Trời không phải là việc dễ dàng nhất mà quí vị từng thực hiện đâu, song đấy là việc tốt nhứt quí vị cần phải thực hiện. Nếu quí vị mong vượt qua mọi trở ngại rồi bước vào xứ Canaan của mình, quí vị phải học biết bước theo Đức Chúa Trời).
3. Tôn kính Đức Chúa Trời Hãy chú ý, dân Israel được truyền cho phải ở lại ít nhất 3000 feet phía sau Hòm Giao Ước. Sở dĩ phải như vậy để họ có thể dễ dàng nhìn thấy việc gì đang xảy ra ở trước mắt họ. Một lý do khác nữa, ấy là Chúa không muốn một ai khác trừ ra người Lêvi đứng gần Hòm Giao Ước. Đứng quá gần sẽ bị ngã chết đấy.
(Minh hoạ: Một lần nữa, có một bài học ở đây cho chúng ta. Chúng ta đừng mắc phải việc xem Đức Chúa Trời giống như những kẻ cùng trang lứa với chúng ta. Luôn luôn phải có sự tôn kính thánh khiết và sự kính sợ Đức Giêhôva ở trong tấm lòng của chúng ta. Nguyện Đức Chúa Trời giúp đỡ chúng ta để chúng ta không bao giờ cho phép một tinh thần quen quá hoá lờn trong sự đồng đi với Chúa. Bất chấp những gì chúng ta nếm trải với Đức Chúa Trời công bình thánh khiết, và chúng ta vẫn chẳng là gì hết trừ ra là tội nhân đã được cứu bởi ân điển của Ngài).
(Minh hoạ: Nói cách đơn giản, ba việc nầy hầu như dễ đạt được do học đòi bước đi trong Thánh Linh. Nghĩa là, học biết phó thác quyền cai quản đời sống của quí vị cho Thánh Linh Đức Chúa Trời và phải bước theo Ngài khi Ngài dẫn dắt qua Lời của Ngài và qua sự cầu nguyện. Đây không phải là việc dễ dàng đâu, nhưng tôi có thể hứa với quí vị rằng nếu quí vị chịu noi theo, chắc chắn Ngài sẽ dẫn dắt!)
B. Bao gồm một mạng lịnh (câu 5) Kế đó, dân sự được truyền cho phải "làm cho mình ra thánh". Điều nầy đề cập tới chỗ bảo đảm rằng họ phải thanh sạch và thánh khiết khả thi. Họ cần phải dẹp bỏ bất cứ điều chi không đẹp lòng Chúa. Họ cần phải tự xét mình và sẵn sàng để cho Chúa làm một việc lớn lao cho họ.
            (Nếu quí vị và tôi muốn vượt qua sông Giôđanh đang phát sinh trong đời sống của chúng ta, chúng ta cần phải học biết một trong những việc trước tiên chúng ta phải làm là xem xét đời sống của chúng ta để biết chắc rằng chúng quả là thanh sạch. Nguyện Chúa giúp đỡ chúng ta nhận biết có nhiều việc xảy ra trong đời sống chúng ta đang ngăn trở chúng ta không bước đi trong sự đắc thắng Cơ đốc là kết quả của tội lỗi chúng ta cùng sự sửa phạt của Chúa, Galati 6:9; Hêbơrơ 12:6-11. Hỡi Cơ đốc nhân, có phải mọi sự trong đời sống của quí vị có giống như Chúa muốn chưa? Hãy nhớ, có sự tha thứ trong việc xưng ra những tội lỗi của mình với Chúa đấy - I Giăng 1:9).
C. Bao gồm một sự kết ước (các câu 9-13) – Sứ điệp nầy cho dân Do thái đã nhắc nhở họ việc băng qua sông Giôđanh không đặt trên hai bờ vai của họ, mà đặt trên vai của Chúa. Chính chương trình của Ngài là đưa họ qua và đó là nan đề của Ngài. Trong mấy câu nầy, Ngài lập với họ một lời hứa rồi nói cho họ biết rằng Ngài sẽ đưa họ qua trong một tư thế đầy năng quyền. Đức Chúa Trời, ở đây, tự kết ước phải đem dân sự Ngài băng qua sông Giôđanh của họ! Mọi sự đòi hỏi nơi dân Do thái, ấy là họ phải tin cậy Đức Chúa Trời!
(Minh hoạ: Có phải tôi đang nhắc cho quí vị nhớ rằng có những việc đã không đổi thay chút nào không?) Nếu Đức Chúa Trời có thể được tin tưởng vào thời buổi ấy, là Ngài giữ các lời hứa của Ngài, vậy thì Ngài vẫn có thể được tin cậy hôm nay! Thường thì chúng ta không có khả năng vượt qua những trở ngại trong đời sống chúng ta vì chúng ta đang sống một đời sống có sự thiếu thốn đức tin nơi các lời hứa của Đức Chúa Trời! Làm sao tôi biết được? Vì cớ lo lắng và nghi ngờ đang đánh dấu đời sống của dân sự Đức Chúa Trời.
1. Chúng ta lo lắng về ngày mai, nhưng Chúa đã phán - Mathiơ 6:34.
2. Chúng ta lo lắng về những thứ vật chất, nhưng Chúa đã hứa - Mathiơ 6:25-33; Philíp 4:19.
3. Chúng ta lo lắng về việc đối diện với đủ thứ vấn đề trong cuộc sống, nhưng Chúa đã hứa - Hêbơrơ 13:5
4. Chúng ta lo lắng về quá nhiều việc, nhưng Chúa nói cho chúng ta biết rằng mọi lo lắng của chúng ta là tội lỗi và bổn phận của chúng ta là phải tin cậy Ngài - Philíp 4:6-7.
5. Dòng sau cùng là đây: Chúa Jêsus là Đấng Toàn Năng, Ngài là Đấng Toàn Tri và Ngài là Đấng Toàn Tại. Ngài biết rõ quí vị đang nếm trải điều gì. Ngài biết rõ mọi sự cần phải biết về điều đó. Thậm chí Ngài còn biết rõ việc ấy còn hơn quí vị biết nữa đấy! Đây là những gì Ngài đang phán cùng quí vị: "Người công bình thì sống bởi đức tin mình", Rôma 1:17; "phàm làm điều chi không bởi đức tin thì điều đó là tội lỗi", Rôma 14:23; "Hỡi kẻ ít đức tin kia, cớ sao các ngươi sợ?", Mathiơ 8:26.
(Minh hoạ: Cái điều Ngài đang phán cùng chúng ta, ấy Ngài là Chúa Tể và Ngài cả thể hơn bất cứ nan đề nào mà chúng ta đã hay đang đối diện với trong cuộc sống. Mong ước của Ngài, ấy là chúng ta cần phải học biết nắm lấy Ngài nơi Lời của Ngài và hãy tin cậy Ngài. Chúng ta cần phải nhớ những gì Chúa hứa phải làm, Ngài sẽ làm, Rôma 4:21).
            Đấy là sứ điệp, chúng ta hãy đem nó vào lòng!
I. Chúng ta cần phải xem xét sứ điệp
II. CHÚNG TA CẦN PHẢI TRÔNG MONG MỘT PHÉP LẠ (3:14-17).
A. Đã có một nan đề (câu 15b) Như tôi đã nhắc trong phần giới thiệu, con cái Israel đang đối diện với một nan đề lớn. Dòng sông rộng hơn 1 dặm và có 2 triệu người phải băng qua, tuy nhiên Chúa muốn họ phải băng qua. Họ không thể dựng lên một cây cầu, không có đủ thời gian hay vật liệu. Họ không thể chuyển mọi người qua bằng xuồng, chẳng có một chiếc xuồng nào và họ sẽ trở thành những con vịt ở dưới nước cho kẻ thù của họ bắt lấy mà thôi. Chỉ có một cách duy nhứt quanh nan đề của họ ấy là phải qua sông!
(Minh hoạ: Có bao giờ quí vị đo nan đề của quí vị rồi nghĩ nó bao lớn không? Có lẽ quí vị nhìn vào nan đề đó rồi kết luận: "Chẳng có cách nào để vượt qua nan đề nầy". Tôi giả sử hết thảy chúng ta đều giống như 10 thám tử kia đã trở về từ công tác do thám xứ Canaan với Calép và Giôsuê. Chúng ta đã lượng được nan đề của mình rồi nghĩ rằng có nhiều thứ chúng ta phải đối diện hơn, Dân số ký 13:31-33. Nan đề của chúng ta cũng chính là nan đề chúng ta luôn luôn có khi chúng ta đối diện với một tình huống cam go: ấy là chúng ta quên phứt Đức Chúa Trời! Ở chỗ mà chúng ta chỉ nhìn thấy duy nhứt có nan đề thôi, Đức Chúa Trời nhìn thấy duy nhứt các giải pháp. Ở chỗ chúng ta nhìn vào mọi việc rồi nói: "Vô phương!" Đức Chúa Trời nhìn vào nan đề rồi phán: "Hãy theo Ta, Ta có một chương trình!")
B. Có một chương trình (câu 15) Chương trình là đây, Đức Chúa Trời phán: "Khi bàn chơn các thầy tế lễ bước vào sông Giôđanh, Ta sẽ rẻ nước ra rồi dẫn các ngươi đi qua như đi trên đất khô!" Có một cách nắm bắt trong chương trình nầy và đó là nước sẽ không rẻ ra cho tới chừng nào các thầy tế lễ khiêng Hòm Giao Ước bước xuống dòng nước. Nói khác đi, cần phải có một bước của đức tin, nhơn đó dân sự một cách vâng phục bước theo Chúa để họ nhìn thấy phép lạ xảy ra.
(Minh hoạ: Đúng là một bài học cho quí vị và tôi. Thường thì chúng ta muốn Chúa sửa chữa lại mọi sự trong cuộc sống cho chúng ta. Chúng ta không muốn đưa ra bất kỳ quyết định nào, chúng ta cũng không muốn phải luyện tập đức tin mình nơi Ngài. Chúng ta chỉ muốn Ngài thực hiện công việc ấy và rồi sẽ là dấu chấm hết mọi việc. Tuy nhiên, phần lớn thời gian, Đức Chúa Trời sẽ buộc chúng ta phải thực hiện các bước đức tin để chúng ta sẽ nhìn thấy sông Giôđanh của chúng ta rẻ ra. Đức Chúa Trời có một chương trình, nhưng để cho chương trình ấy đi vào hoạt động, nó đòi hỏi đức tin nơi phần của dân sự Ngài! Cũng thực như thế cho quí vị và tôi! Bao lâu chúng ta tìm cách giải quyết mọi nan đề của mình, chúng ta chưa bước đi trong đức tin. Chỉn khi chúng ta nới lỏng cái nắm bắt của nan đề, bước ra khỏi nó rồi để cho Chúa xử lý, chúng ta sẽ nhìn thấy sự vinh hiển của Ngài bao phủ nó. Không bao giờ kể những gì chúng ta có thể làm, mà phải luôn kể về những gì Chúa có khả năng làm kìa, Êphêsô 3:20!)
C. Có một sự trình diễn (các câu 16-17) Khi các thầy tế lễ bước vào dòng sông đang chảy tràn đó, nó rẻ ra làm hai và Đức Chúa Trời đã mở ra một con đường đất khô qua dòng sông cho dân sự của Ngài. Đồng thời, câu 16 nói rằng dòng sông đã dồn đống một khoảng xa cho đến thành Ađam. Khoảng cách nầy chừng 20 dặm về phía Bắc nơi con cái Israel đã băng qua. Đức Chúa Trời đã lập cho họ một con đường qua dòng sông cần thiết cho dân sự Ngài để băng qua.
(Minh hoạ: Chúng ta cần phải nhớ rằng đức tin tôn cao Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời tôn cao đức tin! Khi Ngài tôn cao nó, nó không phải vá víu và sẵn sàng để tả tơi lại, nó sẽ được xử lý đúng mức và sẽ trường tồn cho đến đời đời. Quí vị ơi, tôi muốn khích lệ quí vị sáng nay bằng cách nhắc cho quí vị nhớ rằng Đức Chúa Trời nầy là Đấng đã làm việc cả thể nầy cho dân Israel Ngài vẫn cứ là Đức Chúa Trời mà chúng ta đang hầu việc sáng nay! Những gì Ngài đã làm cho họ, Ngài có thể làm ngay bây giờ. Ngài CÓ QUYỀN xuyên suốt trong cả Kinh thánh, và Ngài vẫn CÓ QUYỀN hôm nay! Bất chấp mọi hoàn cảnh, Ngài vẫn là Đức Chúa Trời và Ngài vẫn sẽ là Đức Chúa Trời! Minh hoạ: Thắc mắc đã hành hại người Do thái, Thi thiên 78:19. Đức Chúa Trời có thể đấy! Chỉ hãy hỏi Nôê, Môise, Đaniên, ba bạn Hêbơrơ, goá phụ người Sarépta, các môn đồ trên chiếc thuyền nhỏ, và Saulơ người Tạtsơ. Chỉ cần nhìn lui lại chính đời sống của quí vị xem. Có bao nhiêu lần Chúa đã mở dòng sông Giôđanh của quí vị ra vậy? Ngài là mọi sự chúng ta có cần! Ngài vẫn là Đức Chúa Trời hay làm phép lạ, Ngài luôn luôn làm phép lạ. Hãy học biết mong đợi các phép lạ khi quí vị đang nghĩ đến Đức Chúa Trời!)
I. Chúng ta cần phải xem xét một sứ điệp
II. Chúng ta cần mong đợi một phép lạ

III. CHÚNG TA CẦN PHẢI DỰNG LÊN MỘT BIA TƯỞNG NIỆM (4:1-24)
(Minh hoạ: Khi hết thảy dân sự đã qua hết bên kia sông Giôđanh, Giôsuê truyền cho mỗi người từ từng chi phái phải nhặt lấy một hòn đá từ giữa dòng sông Giôđanh rồi dựng lên thành bia tưởng niệm ngay bên cạnh xứ Canaan. Bia tưởng niệm ấy có giá trị cần phải xem xét sáng nay!)
A. Mục đích của bia tưởng niệm (các câu 6-7; 21-24) mấy câu nầy cho chúng ta biết rằng mục đích của bia tưởng niệm là để nhắc cho những thế hệ nối tiếp biết về quyền phép và sự thành tín của Đức Chúa Trời vì ích cho dân sự Ngài. Bia tưởng niệm ấy sẽ là một dấu ấn quan trọng cho những người sẽ tới sau.
(Minh hoạ: Tương tự thế, chúng ta cũng cần một số bia tưởng niệm trong đời sống chúng ta nữa. Tuy nhiên, chúng ta phải cẩn trọng, chúng ta không muốn ướp lấy quá khứ và khi làm thế sẽ làm cho tương lai bị què quặt đi. Nhiều nhà thờ đã làm thế rồi chịu khổ như một kết quả. Tuy nhiên, cái điều chúng ta muốn làm là ghi nhớ những việc mà Chúa đã làm cho chúng ta hầu cho chúng ta có thể nói cho nhiều người biết về họ và để khi chúng ta chúng ta đến với chặng đường ấy một lần nữa, chúng ta sẽ nhớ rằng Chúa là thành tín trong thời buổi ấy và Ngài sẽ thành tín vào thời buổi nầy y như vậy. Đừng bao giờ quên những gì Chúa đã làm cho quí vị ngày hôm qua. Chính kinh nghiệm ngày hôm qua đó sẽ nâng quí vị lên khi các thử thách của hôm nay và ngày mai dấy lên trong đời sống của quí vị!)
B. Hình ảnh nơi bia tưởng niệm - (các câu 9, 20) Minh hoạ: Thật là thú vị khi để ý thấy Giôsuê đã dựng lên hai tấm bia tưởng niệm. Một ở trên bờ sông và một ở trong dòng sông. Hai bia tưởng niệm nầy đã phục vụ cho 2 ý đồ khác nhau. Hãy chú ý 2 tấm bia nầy nhé:
1. Một hình ảnh nói tới sự thành tín của Đức Chúa Trời (câu 20) Một bia trên bờ sông Giôđanh đứng như một bằng chứng cho sự thành tín của Đức Chúa Trời y như tôi mới vừa nhắc tới. Nó có mặt ở đó để nhắc cho nhiều người khác biết về mọi điều Đức Giêhôva đã làm và về những gì Ngài có thể làm. Một lần nữa, chúng ta cần phải ghi nhớ sự thành tín của Đức Chúa Trời trong quá khứ. Sự thành tín ấy sẽ giúp chúng ta băng qua sông Giôđanh mà chúng ta đang đối diện với hôm nay.
2. Một hình ảnh nói tới đức tin của dân sự (câu 9) Giờ đây, về đống đá ở trong dòng sông thì sao? Không một ai có thể nhìn thấy đống đá ấy trừ ra Đức Chúa Trời! Nó đứng như một tấm bia nói tới đức tin của dân sự! Quí vị thấy đấy, khi quí vị đối diện với thời khắc thử thách, nhiều người khác thường phạm phải việc xử đoán sai trái mọi động cơ hay hành động của quí vị, tuy nhiên, chỉ có Đức Chúa Trời mới biết rõ sự thực về tấm lòng của quí vị. Mặc dù dân Israel không thể nhìn thấy đống đá đó, họ biết rõ tấm bia có ở đó! Họ nhớ lại rằng họ đã tin theo Đức Chúa Trời khi ấy và đức tin ấy có hiệu lực. Đây là một tấm bia ở trong tấm lòng của họ.
(Minh hoạ: Chúng ta cũng cần chính loại bia tưởng niệm ấy nữa. Như tôi đã nói, chúng ta thường bị người khác xử đoán sai trong thời khắc thử thách của chúng ta, nhưng chỉ một mình Đức Chúa Trời mới biết rõ tấm lòng của quí vị. Khi quí vị đã tin cậy Ngài và Ngài đã đưa quí vị qua, đừng bao giờ quên điều đó! Hãy dựng lên bia tưởng niệm đó trong tấm lòng của quí vị, chỉ có Đức Chúa Trời mới nhìn thấy nó ở đó mà thôi, và ở đó quí vị sẽ không bao giờ quên nó và khi thì gian truân trở đến nữa, và nó sẽ trở lại đó, hãy nhìn vào tấm bia ấy, nó nói tới sự thành tín của Ngài, về đức tin của quí vị và nhìn biết điều chi đã tác động trước đây nó lại sẽ tác động nữa. Đức Chúa Trời sẽ đưa quí vị qua dòng sông Giôđanh của quí vị!)
Phần kết luận: Một số người trong quí vị đang dối diện với dòng sông rối rắm sáng nay. Tôi muốn quí vị nhìn biết quí vị có thể vượt qua. Tôi mời quí vị đến trước mặt Chúa sáng nay. Hãy thưa với Ngài về dòng sông Giôđanh quí vị đang đối diện với và hãy để cho Ngài đưa quí vị băng qua dòng sông ấy hôm nay. Có một chỗ đắc thắng, ở đó quí vị có thể hô to lên bất chấp mọi rối rắm của mình. Bước thứ nhứt để đến được đó là xử lý với những gì đang níu kéo quí vị: chính dòng sông Giôđanh của quí vị. Có thể đó là tội lỗi, có thể đó là ai đó, có thể đó là một thử thách nào đó, nhưng dù có là gì đi nữa, Đức Chúa Trời thì lớn lao hơn điều đó. Hãy đến rồi hãy để cho Ngài lo liệu điều đó thay cho quí vị.




Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Giôsuê 2:8-21: 'SỢI CHỈ MÀU ĐỎ ĐIỀU"


Giôsuê 2:8-21
SỢI CHỈ MÀU ĐỎ ĐIỀU
Phần giới thiệu: Trong bài nghiên cứu vừa qua, chúng ta đã xem xét đời sống của kỵ nữ Raháp và sự gặp gỡ của nàng với hai vị thám tử đến từ trại quân của Israel. Dân Israel sắp sửa bước vào Đất Hứa. Chướng ngại vật đầu tiên họ phải thắng hơn là thành Giêricô có tuờng bao bọc. Chúng ta sẽ nghiên cứu sự sụp đổ của thành phố nầy khi chúng ta đến với Giôsuê chương 6.
            Khi chúng ta nhìn vào mấy câu Kinh thánh lạ lùng nầy, chúng ta học biết rằng Đức Chúa Trời đã chạm đến tấm lòng của một người nữ gian ác theo tà giáo. Chúng ta đã nhìn thấy Chúa cho phép các tin tức nói tới Đức Chúa Trời của Israel đến với Raháp. Chúng ta đã nhìn thấy ân điển của Đức Chúa Trời rất hiển nhiên khi Ngài chạm đến tấm lòng của nàng, khiến cho nàng phải nghe nói về Đức Chúa Trời của Israel rồi kéo nàng đến với chính mình Ngài. Chúng ta đã xem xét bằng chứng rõ ràng đưa ra trong chương nầy minh chứng Raháp đã được chuộc bởi ân điển của Đức Chúa Trời. Nàng đã che giấu hai thám tử. Đời sống nàng đã được thay đổi. Nàng nói tới đức tin của nàng đặt nơi Đức Chúa Trời. Nàng phó thác sinh mạng mình cho sự vinh hiển của Đức Chúa Trời. Thậm chí nàng đã xây lưng mình lại đối với thành phố của nàng vì nàng đã hướng mặt nhìn về phía Thiên đàng. Phân đoạn nầy minh chứng rằng Đức Chúa Trời có thể, và sẽ, cứu bất kỳ ai chịu đến với Ngài bởi đức tin.
            Raháp chẳng có gì để đánh đổi hết. Nàng chẳng có gì để trình diện nàng với Chúa. Nàng là một người thuộc dân Ngoại. Nàng là một kẻ thờ lạy hình tượng. Nàng là một kỵ nữ. Nàng là một phụ nữ gian ác chỉ dành cho Địa ngục, và là kẻ đáng phải đi đến đó.
            Nhưng, nàng đã được cứu bởi ân điển của Đức Chúa Trời, được đưa vào trong gia đình của Israel, được lập làm kẻ kế tự mọi giao ước cùng mọi lời hứa của Đức Chúa Trời, và nàng trở thành mẹ của Bôô, là tổ mẫu của Vua David, và là tổ mẫu của Đức Chúa Jêsus Christ. Tôi dám chắc chúng ta sẽ gặp nàng một ngày kia trên Thiên đàng. 
            Đấy là quyền phép của ơn giải cứu của Đức Chúa Trời. Đừng suy nghĩ trong một phút rằng Ngài không thể làm y việc ấy đối với bạn đâu nhé, nếu bạn chịu đến với Ngài, bạn cũng sẽ được cứu, được thay đổi và sẵn có Thiên đàng nữa đấy! Hãy ngợi khen Đức Chúa Trời đi! Đấy là bài học chính từ phân đoạn Kinh thánh nầy.
            Hôm nay, tôi muốn xem xét một việc kỹ hơn là chúng ta chỉ chạm đến trong bài nghiên cứu vừa qua. Tôi muốn tập trung sự chú ý của chúng ta hôm nay vào Sợi chỉ màu đỏ điều được nhắc tới ở các câu 15, 18, và 21. Đối với tôi, sợi chỉ màu đỏ điều ấy đầy dẫy với ý nghĩa và chúng ta không muốn bỏ sót các ơn phước hiện có ở đây. Chúng ta hãy dành chút thì giờ hôm nay nghiên cứu Sợi chỉ màu đỏ điều và hãy chú ý đến các đặc điểm lạ lùng của Sợi chỉ màu đỏ điều ấy.
I.  ĐIỀU SỢI CHỈ MÔ TẢ
            Ở các câu 8-11, Raháp đã tuyên xưng ra đức tin của nàng đặt nơi Đức Chúa Trời của Israel. Nàng nói cho hai vị thám tử biết những gì nàng đã biết về Ngài, và nàng bày tỏ ra sự tin quyết của mình rằng Đức Chúa Trời của họ là một Đức Chúa Trời quyền năng, câu 10, và Ngài là Đức Chúa Trời có một duy nhứt, câu 11. Ở câu 12, lời lẽ của nàng cũng tuyên bố đức tin mình nơi mọi lời hứa của Đức Chúa Trời.
            Nàng yêu cầu hai vị thám tử giải cứu nàng và gia đình nàng, các câu 12-13. Hai vị thám tử hứa với Raháp rằng khi Israel tấn công thành Giêricô, hết thảy những ai đang ở trong nhà nàng lúc bấy giờ sẽ được cứu, câu 14. Lúc ấy, Raháp đã giúp cho hai thám tử trốn khỏi thánh phố bằng cách dòng họ xuống khỏi bức tường, từ cánh cửa sổ nhà nàng, sử dụng một sợi dây, câu 15. Ở câu 18, hai vị thám tử bảo Raháp cột sợi dây đó nơi cửa sổ nhà nàng khi Israel tiếp cận thành Giêricô, và hết thảy những ai ngụ trong nhà nàng đều sẽ được cứu. Tuy nhiên, người nào rời khỏi nhà trong khi thành bị vây sẽ nhận lãnh cùng một số phận như phần còn lại dân chúng thành Giêricô.
            Sợi chỉ màu đỏ điều kia đã được treo trên bức tường thành Giêricô từ cửa sổ nhà Raháp có nhiều điều để nói. Sợi dây màu đỏ điều đó có lẽ chỉ là sợi dây bằng cọng gai bình thường mà Raháp đã dùng và phơi khô trên mái nhà nàng, câu 6. Đấy chỉ là một sợi dây mà thôi, song nó phác hoạ ra nhiều điều hơn là chỉ có sợi dây.
            Thứ nhứt, chúng ta hãy chú ý các tư tưởng dễ nhận thấy. Chữdây trong câu 15 đề cập tới một  sợi dây thừng. Bản thân của từ ngữ nầy cũng có thể được sử dụng để nói tớimột đội, hay một nhóm người”. Cho nên, nó đề cập tới một sợi dây thừng đã bện sẵn chớ không phải là một sợi chỉ đơn giản đâu.
            Sợi dây nầy còn hơn là một sợi chỉ dài kia. Nó phải mạnh đủ để giữ lấy trọng lượng của một người đàn ông, câu 15, và nó phải dài đủ để đến tận chân của bức tường.
            Ngoài các tư tưởng hiển nhiên mà sợi dây màu đỏ điều kia mô tả, nó dạy dỗ một số bài học thuộc linh có thể được nhìn thấy rõ ràng cho lắm.
            Sợi chỉ màu đỏ điều đó tiêu biểu cho Raháp cùng lối sống của nàng. Hết thảy chúng ta đều đã nghe nói về “khu đèn đỏ”. Nghĩa là nơi Raháp sinh sống vì nàng là một kỵ nữ. Sợi chỉ màu đỏ điều ấy tiêu biểu cho quá khứ của nàng.
            Trải qua nhiều thế đại, màu đỏ điều đã là thứ màu sắc kết hiệp với tội ác. Màu đỏ điều là một màu đỏ rực thật sậm. Là một danh từ, nó đề cập tới màu sắc, song là một tỉnh từ, nó nói tới tình trạng gian ác phi luân.
            Có lẽ bạn đã đọc quyển The Scarlet Letter [mẫu tự màu đỏ điều] do Nathanael Hawthorne viết. Trong quyển sách đó, một người đàn bà có tên là Hester Prynne có thai đang khi nàng ở cách xa chồng mình. Nàng bị bắt rồi bị bỏ vào tù vì cớ tội ác ấy. Khi nàng được thả ra, nàng bị buộc phải mang mẫu tự màu đỏ điều trên ngực áo của mình. Đó là mẫu tự A (adultery), và nó chỉ ra tội tà dâm. Mẫu tự màu đỏ điều ấy phác hoạ ra tội lỗi của nàng và sự bí mật của nàng trong việc từ chối chỉ ra danh tánh của cha đứa bé. Suốt quyển sách, mẫu tự “A” màu đỏ điều là một phác hoạ cho tội lỗi của Hester.
            Sợi chỉ màu đỏ điều ấy được treo từ cửa sổ nhà Raháp nói rất nhiều điều về Raháp. Nó nhắc cho mọi người nhớ rằng nàng là một tội nhân. Nó dễ nhận ra khi nó được treo lên ở phía tường ngoài. Màu sắc dễ kết hiệp với lối sống của nàng. Sợi chỉ màu đỏ điều ấy đã mô tả Raháp trong tội lỗi của nàng.
            Tất nhiên, đây cũng là một sự nhắc nhớ đến tình trạng của chúng ta nữa đấy. Hết thảy chúng ta đều là tội nhân, bị phân cách ra khỏi Đức Chúa Trời bởi tội lỗi của chúng ta, cho tới chừng chúng ta ăn năn và được cứu, Êsai 59:2; Êphêsô 2:1-3; Rôma 3:10-23. Êsai đã nói về việc ấy theo cách nầy: Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên (Êsai 1:18).
            Sợi chỉ màu đỏ điều ấy còn tiêu biểu cho một việc khác nữa. Màu đỏ điều, hay đỏ thẳm, là màu của huyết. Sợi chỉ màu đỏ điều được treo từ cửa sổ nhà Raháp có màu của huyết. Thật là thú vị khi thấy rằng phương tiện cứu rỗi của nàng có cùng một hình thức y như tội lỗi của nàng. Lối sống của nàng có thể được tiêu biểu bằng màu đỏ điều. Màu đỏ điều cũng là màu của sự việc đã hứa cứu nàng ra khỏi cái chết chắc kia.
            Sợi chỉ màu đỏ điều ấy được treo từ cửa sổ nhà Raháp tiêu biểu cho huyết. Sợi chỉ màu đỏ điều có màu huyết đó chạy suốt cả Kinh thánh. Nó bước vào bức tranh trong Sáng thế ký 3:21 khi Đức Chúa Trời giết một con thú vô tội để cung ứng một sự che đậy cho thân thể trần truồng của Ađam và Êva. Sợi chỉ màu đỏ điều bản thân nó rõ ràng làm đối chiếu giữa của lễ của Cain và của lễ của Abên. Sợi chỉ màu đỏ điều chỉ ra những của lễ của Ápraham. Nó được bày ra tại Đền Tạm, trong Đền Thờ và trong Luật Pháp của Đức Chúa Trời. Nó tỏ ra mỗi lần con sinh được dâng lên và một của lễ được lập ra trong Kinh thánh. Nó tỏ ra trong Ngày Chuộc Tội khi Thầy Tế Lễ Thượng Phẩm dâng một con cừu đực làm lễ chuộc tội cho tội lỗi của dân sự.
            Sợi chỉ màu đỏ điều của sự chuộc tội tự nó đan dệt trong chính cái khung Kinh thánh, hầu cho quyển sách sẽ chẳng còn gì để nói nữa nếu sợi chỉ màu đỏ điều bị cất bỏ đi. Tôi thấy sợi chỉ ấy trong các thứ con sinh trong sách Sáng thế ký. Tôi thấy sợi chỉ ấy trong các đòi hỏi của Luật Pháp. Tôi thấy sợi chỉ ấy trong cuộc sống hàng ngày của dân sự Israel. Tôi thấy sợi chỉ ấy trong sự rao giảng của các vị tiên tri. Tôi thấy sợi chỉ ấy tự nó đan dệt nơi các nhân vật, các địa danh và các biến cố trong Cựu Ước. Tôi thấy sợi chỉ ấy khi nó đan dệt theo cách của nó từ sách Sáng thế ký cho đến sách Malachi, và ngày cả bốn sách Tin Lành nữa kìa. Như vậy, tôi nhìn thấy sợi chỉ ấy khi nó đạt tới đỉnh cao của nó tại một nơi được gọi là đồi Gôgôtha, ở đó chính Con của Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Jêsus Christ, đã gánh lấy trên chính mình Ngài tội lỗi của cả thế gian và đã chịu chết trong chổ của hàng tội nhân, II Côrinhtô 5:21; Rôma 3:25; 1 Giăng 2:2.
            Sợi chỉ màu đỏ điều ấy là một bức tranh nói tới sự cứu chuộc. Đây là bức tranh nói tới ơn cứu rỗi đến với tội nhân qua huyết đổ ra của Đức Chúa Jêsus Christ. Bạn thấy đấy, Kinh thánh là một quyển sách đầy huyết. Suốt con đường trải đi từ Sáng thế ký đến Khải huyền, có một dòng sông huyết tuôn chảy từ trang nầy qua trang kia. Dòng sông huyết mạnh mẽ đó dạy cho chúng ta biết về phương thức cứu rỗi duy nhứt.
            Ơn cứu rỗi không đến qua công việc của bàn tay chúng ta. Ơn ấy không đến qua tôn giáo chết. Ơn ấy không đến từ những lời xưng nhận và các lời hứa đâu. Ơn cứu rỗi luôn luôn đến qua việc đổ huyết ra, Hêbơrơ 9:22. Khi Đức Chúa Jêsus Christ chịu chết trên thập tự giá ở đồi Gôgôtha, thuộc về Ngài là của lễ tối hậu và sau cùng dành cho tội lỗi cho đến đời đời, Hêbơrơ 9:12-14; 24-28; 10:11-14.
            Theo Kinh thánh, hết thảy chúng ta đều là tội nhân. Là tội nhân, chúng ta đang ở dưới cơn thạnh nộ của Đức Chúa Trời, Giăng 3:18, 36. Chúng ta cần được cứu và chúng ta không thể tự cứu mình được, Êphêsô 2:8. Việc duy nhứt từng làm thoả lòng Đức Chúa Trời là sự chết của đấng thay thế vô tội trong chỗ của tội nhân tội lỗi. Đây đúng là điều Đức Chúa Trời đã hoàn tất qua Con của Ngài là Chúa Jêsus. Chúa Jêsus đã đến với trần gian nầy vì mục đích duy nhứt chịu chết trên thập tự giá tại đồi Gôgôtha để trả giá cho tội lỗi, Philíp 2:5-8.
            Giống y như trường hợp của Raháp, ơn cứu rỗi của chúng ta nắm lấy hình thức tội lỗi của chúng ta. Chúa Jêsus đã đến trong thế gian nầy là một con người. Ngài yêu thuơng như một con người. Ngài chịu chết trên thập tự giá như một con người. Trong sự chết của Ngài, Ngài chiếm lấy chỗ của tội nhân và bị xét đoán trong chỗ của chúng ta. Đấy là bức tranh chúng ta nhìn thấy nơi sợi chỉ màu đỏ điều. Đấy là hình ảnh đan dệt đường lối của nó qua các sách, các chương và lời lẽ của Kinh thánh. Kinh thánh là một quyển sách nói tới huyết! Đây là quyển sách nói tới sự chuộc tội!
            Lẽ đạo của Kinh thánh là huyết. Sự dạy của Kinh thánh, ấy là chẳng một ai được cứu mà không có huyết, nhưng hết thảy những người nào đặt đức tin của họ nơi huyết đổ ra của Đức Chúa Jêsus Christ đều sẽ được cứu. Cảm tạ Đức Chúa Trời vì huyết ấy!

Minh hoạ:

Lòng tội nầy sao cho trắng băng?
Còn gì ngoài ra huyết Chúa Jêsus;
Bịnh tình nầy phương chi chữa chăng?
Còn gì ngoài ra huyết Chúa Jêsus;

Huyết Chúa mầu nhiệm biết bao
Cho tôi sạch trong hơn tuyếtt;
Ấy chẳng nhờ chi khác đâu,
Hoàn toàn nhờ huyết báu Chúa Jêsus.

I.  Điều sợi chỉ mô tả 
II. ĐIỀU SỢI CHỈ ĐÒI HỎI
            Khi hai vị thám tử rời khỏi nhà của Raháp, họ nói cho nàng biết phải cột sợi chỉ màu đỏ điều trên cánh cửa sổ nhà nàng, câu 18. Sợi dây màu đỏ điều ấy sẽ nói cho dân Israel đang vây thành biết rằng mọi người ở trong ngôi nhà ấy đã ở dưới sự bảo hộ của các lời hứa của Đức Chúa Trời và sẽ không bị tiêu diệt. Trước khi sợi chỉ ấy có thể bảo đảm cho Raháp và gia đình của nàng, nó phải được cột nơi cánh cửa sổ. Vì thế, sợi dây ấy, trong khi tự do và đầy dẫy hứa hẹn, chẳng có chi là tốt lành cả cho tới chừng nào nó được đem ra sử dụng.
            Như vậy, sợi dây đó đã đến với một vài đòi hỏi. Cho phép tôi chia sẽ chúng với bạn.
Sợi chỉ màu đỏ điều đòi hỏi đức tin – Cần phải có đức tin để cột sợi dây ấy lên cánh cửa sổ và tin vào mọi lời hứa của hai vị thám tử, câu 14. Rốt lại, theo một ý nghĩa, hai vị thám tử kia là kẻ thù của Raháp. Cần phải có đức tin để nắm lấy chúng nơi lời của họ. Nhưng, Raháp đã đặt đức tin của nàng vào mọi lời hứa của hai vị thám tử. Nàng đã cột sợi dây vào cánh cửa sổ nhà nàng. Nàng đã tin và nàng đã được cứu!
            Để được cứu ra khỏi tội lỗi, một tội nhân bị hư mất phải tin theo mọi lời hứa mà Đức Chúa Trời đã lập về huyết của Đức Chúa Jêsus Christ. Tội nhân phải đến tại chỗ mà ở đó họ bằng lòng nắm lấy Đức Chúa Trời nơi Lời của Ngài. Giống như Raháp, người ấy phải hiểu rằng mình chẳng có thể làm gì để tự cứu mình. Người ấy phải biết rằng chỉ có đức tin nơi Lời của Đức Chúa Trời mới cứu được linh hồn mình và được tẩy sạch tội lỗi. Chúng ta phải đến tại chỗ mà ở đó chúng ta tin Công Vụ các Sứ Đồ 16:31; Rôma 10:9; Rôma 10:13; and Giăng 14:6. Khi chúng ta đến được nơi ấy, chúng ta sẽ được cứu!
            Tôi tự hỏi không biết Raháp có cảm thấy dại dột không khi nàng cột sợi dâu ấy lên cánh cửa sổ nhà nàng? Tôi tự hỏi không biết nàng có lấy làm lạ không khi việc ấy lại có hiệu quả cho nàng? Bạn biết đấy, nàng rất đỗi sợ hãi. Bạn biết đấy, đã có những ngày mà nàng đã đem lòng hồ nghi.
            Có phải cũng một thể ấy cho chúng ta không? Satan nói cho chúng ta biết rằng chúng ta là những kẻ dại khi tin theo Đức Chúa Jêsus Christ. Hắn nói cho chúng ta biết rằng chúng ta phải chịu khó làm nhiều việc khó nhọc hơn, làm nhiều hơn nữa, sống tốt hơn và cố gắng hết sức mình để được lên Thiên đàng, vì một việc đơn sơ như đức tin sẽ chẳng hề cứu được chúng ta đâu. Đức tin đã làm việc thay cho Raháp, và đức tin sẽ làm việc thay cho bạn! Tin cậy vào các lời hứa của Đức Chúa Trời thì bạn có thể yên nghỉ chắc chắn về ơn cứu rỗi của mình!
            Minh hoa: Israel trong xứ Aicập trong suốt Lễ Vượt Qua đầu tiên, Xuất Êdíptô ký 12. Bạn có nghĩ họ đã cảm thấy dại dột khi họ bôi huyết trên mày cửa nhà họ không? Bạn có nghĩ ai đó đã từ chối không chịu bôi huyết ấy vì việc đó kỳ cục quá không? Bạn có nghĩ rằng ai đó đã chế giễu người nào tin nơi quyền phép của huyết con chiên ấy rồi tìm cách kiếm một phương thế khác hay không? Phải, khi Đức Chúa Trời vượt qua Aicập đêm ấy; Ngài đã vượt qua những ngôi nhà nào có huyết chiên con bôi trên mày cửa. Hết thảy những ai tin cậy nơi các lời hứa của Đức Chúa Trời có liên quan đến huyết đều sống, phần còn lại đã ngã chết.
            Có người đã sơn phết màu đỏ trên mày cửa của họ. Nếu họ làm thế, họ đã chết. Có người tìm cách trang hoàng chúng với những thứ nữ trang, vàng bạc. Nếu họ làm thế, họ đã chết. Có người bất chấp lời cảnh cáo, họ nghĩ nó quá cường điệu và dại dột. Nếu họ nghĩ thế, họ đã chết! Mỗi một người nào đặt đức tin của họ được buông tha nhờ vào các lời hứa của Đức Chúa Trời và đã bước vào Thiên đàng nhờ huyết của Chiên Con.
            Cũng một thể ấy với ơn cứu rỗi của Đức Chúa Trời! Người nào đến với Đức Chúa Trời bởi đức tin, tin cậy nơi huyết đổ ra của Chúa Jêsus, họ sẽ được cứu! Minh hoạ: Khải huyền 7:9-17. Bạn đang tin gì hôm nay?
Sợi chỉ màu đỏ điều đòi hỏi sự khẫn cấp – Hai vị thám tử nói cho Raháp biết phải cột sợi dây trên cánh cửa sổ khi họ vào trong xứ, câu 18. Nếu bạn để ý câu 21, nàng không có chờ đợi! Nàng đã cột sợi dây trên cánh cửa sổ ngay lập tức. Điều nầy phác hoạ một ý thức khẫn cấp nơi phần của Raháp. Nàng không biết lúc nào dân Israel sẽ đến và nàng không muốn bê trễ. Nàng muốn phải sẵn sàng khi sự phán xét xảy đến.
            Cũng một thể ấy với ơn cứu rỗi mà Đức Chúa Trời hiến cho. Thời điểm duy nhứt một người có thể đến với Đức Chúa Jêsus Christ là khi họ còn sống trên thế gian nầy. Nếu bạn chờ đợi cho tới chừng bạn chết đi, thì điều đó sẽ là quá trễ. Bạn cần phải thôi đừng trễ hoãn nữa! Bạn cần phải đến với Chúa Jêsus hầu cho bạn sẽ được cứu. Nếu thời gian trôi đi, và bạn chưa được cứu, bạn sẽ đi thẳng vào Địa Ngục! Đấy là lý do tại sao Kinh thánh bảo chúng ta phải có một ý thức về sự khẫn cấp về tình trạng của linh hồn.

Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn mình, thì có ích gì? Hay là có người nào lấy chi mà đổi linh hồn mình ư? (Mác 8:36-37).
“...Kìa, hiện nay là thì thuận tiện; kìa, hiện nay là ngày cứu rỗi! (II Côrinhtô 6:2).
Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi mình gặp được; hãy kêu cầu đang khi Ngài ở gần! (Êsai 55:6).
“...Đức Giê-hô-va phán rằng: Thần ta sẽ chẳng hằng ở trong loài người luôn...,” (Sáng thế ký 6:3).
Tại họ không lo nhìn biết Đức Chúa Trời, nên Đức Chúa Trời đã phó họ theo lòng hư xấu, đặng phạm những sự chẳng xứng đáng (Rôma 1:28).
      Bạn có lo lắng về tình trạng của linh hồn bạn không? Bạn nên lo đi! Bạn sẽ sống đời đời một là trên Thiên đàng, hoặc trong Địa ngục, và nơi bạn đi đến khi bạn qua đời sẽ được quyết định bởi những gì bạn định liệu với Chúa Jêsus. Nếu bạn chối bỏ Ngài, bất chấp Ngài, gạt Ngài qua một bên, và từ chối Ngài, bạn sẽ đi Địa Ngục. Nếu bạn chỉ tin nơi Ngài bởi đức tin, bạn sẽ được cứu, I Giăng 5:12.
 + Sợi chỉ màu đỏ điều đòi hỏi sự đầu phục – Phải có một sự đầu phục nơi phần của Raháp. Khi nàng cột sợi dây lên cánh cửa sổ nhà nàng, nàng đã đưa ra một câu nói. Nàng đã nói: “Tôi chọn Đức Chúa Trời của Israel, trên các thần của dân tộc tôi. Tôi chọn dân Do thái trên dân tộc tôi. Tôi bằng lòng cam kết bước theo Đức Chúa Trời duy nhứt nầy mà tôi đã nghe nói tới, dựa theo một lời hứa mà tôi không thể xác minh. Tôi tin những gì tôi đã nghe nói về Ngài. Tôi tin nơi Ngài. Nếu Ngài không cần tôi, hay nếu Ngài không cứu tôi, khi ấy tôi sẽ hư mất. Nếu tôi hư mất, tôi sẽ tin theo Đức Chúa Trời của Israel”. Đấy là cấp độ đầu phục của nàng.
            Hơn thế nữa, nàng muốn nhìn thấy gia đình mình được cứu, các câu 12-13. Nàng phải đi gặp họ, nói cho họ biết về Đức Chúa Trời của Israel, và thuyết phục họ đến với nhà nàng chờ đợi cuộc vây thành Giêricô. Phải có một sự đầu phục hoàn toàn với Chúa. Nhưng, nàng đã đưa ra sự cam kết ấy và nàng đã chờ đợi cuộc vây thành đó!
            Cần phải có một sự cam kết thực sự muốn sống cho Chúa trong đời nầy. Nếu bạn muốn bước đi với Chúa, bạn phải cam kết sống sao cho khác biệt. Bạn sẽ phải cam kết với một đời sống khác biệt với thế giới ở quanh bạn. Bạn sẽ phải cam kết tìm cách cảnh cáo những người khác về sự phán hầu đến. Tin Lành nói tới Chúa Jêsus đòi hỏi những tín đồ thật của Đức Chúa Trời phải là người đầu phục Ngài, một cách hết lòng, mà chẳng có sự dời đổi nào hết, Mathiơ 16:24. Điều đó có mô tả bạn không?

I.  Điều Sợi Chỉ Mô Tả
II.  Điều Sợi Chỉ Đòi Hỏi

III. ĐIỀU SỢI CHỈ PHÁT RA
            Khi hai thám tử rời khỏi Raháp, nàng đã cột sợi dây ấy lên cánh cửa sổ nhà nàng. Mọi sự nàng đã có là một lời hứa và sự trông cậy rằng lời hứa sẽ được giữ lấy. Một thời gian ngắn sau đó, Israel đến bao vây xứ Canaan. Họ đã đến với thành Giêricô rồi diễu hành quanh thành phố ấy mỗi ngày một bận trong sáu ngày. Đến ngày thứ bảy, họ đi diễu hành quanh thành ấy bảy lần. Đến vòng thứ 13 quanh thành ấy. Những người đi quanh thành ấy đã nhìn thấy sợi dây treo từ cửa sổ nhà Raháp. Sợi dây màu đỏ điều ấy đã xác chứng với họ khi họ diễu hành.
            Bạn thấy đấy, họ đã diễu hành cũng bởi một lời hứa. Đức Chúa Trời đã hứa với họ rằng Ngài sẽ san phẳng các bức tường của thành Giêricô rồi ban cho họ cihến thắng đối với thành ấy. Giống như Raháp, họ đã bước đi bởi đức tin. Sợi dây màu đỏ điều đó đã nhắc cho họ nhớ rằng Đức Chúa Trời đã tác động ở bên trong thành phố ấy rồi. Nó nhắc cho họ nhớ rằng Đức Chúa Trời thì vĩ đại hơn cả Israel. Nó nhắc cho họ nhớ rằng ở giữa cơn thạnh nộ, Đức Chúa Trời là một Đức Chúa Trời của tình yêu thương, ân điển và sự thương xót. Sợi dây màu đỏ điều ấy đang rao giảng cho dân Israel!
            Khi họ hoàn tất vòng thứ bảy quanh thành phố, họ hô lớn tiếng lên thì các bức tường bèn sập xuống thành bình địa, Giôsuê 6:20. Israel đã bước vào thành rồi hủy diệt hết thảy dân cư của thành Giêricô, Giôsuê 6:21. Ồ, đồng thời, toàn bộ bức tường không sụp xuống hết! Như một phép lạ lớn lao hơn các bức tường của thành Giêricô sụp xuống là sự thực một phần của bức tường vẫn còn đang đứng sừng sững. Phần bức tường đó chỉ ra chỗ mà Raháp đã sinh sống. Nó chỉ ra phần bức tường có sợi chỉ màu đỏ điều đang treo lòng thòng ở đó. Phần bức tường ấy không sập xuống, và mọi người ngụ trong nhà của Raháp; những ai đã đến dưới sự bảo hộ của các lời hứa ở đàng sau sợi chỉ màu đỏ điều ấy, đã được giải cứu, Giôsuê 6:22-25.
            Sợi chỉ màu đỏ điều ấy đã phát ra ơn cứu rỗi, sự bảo hộ và sự an ninh cho Raháp và cho những người nào đã tin theo các lời hứa của nó. E bạn hiểu lầm, Raháp cũng như bất kỳ ai trong nhà nàng chắc chắn đã được cứu bởi sợi chỉ màu đỏ điều ấy. Rốt lại, đấy chỉ là một sợi dây dài mà thôi. Không, việc đặt đức tin của họ nơi những gì sợi dây tiêu biểu cho đã cứu họ. Sợi dây ấy đã tiêu biểu cho cứu ân của Đức Chúa Trời. Sợi dây ấy tiêu biểu cho các lời hứa của Đức Chúa Trời, Ngài cứu những ai chịu tin theo Ngài. Khi các lời hứa ấy được tiếp nhận bởi đức tin, ơn cứu rỗi chính là kết quả!
            Bản thân Raháp đã được cứu, và gia đình nàng cũng được cứu nữa. Đời sống của Raháp đà thay đổi, và cuộc sống trong gia đình nàng cũng thế. Đức Chúa Trời ban ơn, đã tán thưởng bởi đức tin nơi sợi chỉ màu đỏ điều, đã mang lại ơn cứu rỗi, sự sống, và hy vọng cho cả nhà của Raháp, và cho hết thảy những ai chạy đến dưới mái nhà nàng.
            Đồng thời, chẳng có một hạn chế nào về ai sẽ được cứu trong nhà của Raháp, Giôsuê 6:22. Đây chính là tình trạng “hễ ai”. Bất kỳ ai đến với rồi tin theo lời hứa đều được cứu!
            Tôi hãy còn nói tới huyết của Đức Chúa Jêsus Christ. Người nào đến với Đức Chúa Trời nhơn đức tin nơi công tác đã hoàn tất của Đấng Christ trên thập tự giá đều đến dưới sự bảo hộ của huyết Chúa Jêsus!
+ Tội lỗi của họ đã được tẩy sạch, Côlôse 1:13-14; Khải huyền 1:5; Êphêsô 1:7.
+ Họ được tha thứ cho đến đời đời, Thi thiên 103:12.
+ Họ được phép đến gần Đức Chúa Trời, Êphêsô 2:13.
+ Họ được đưa vào trong gia đình của Đức Chúa Trời, Êphêsô 2:17-22; Rôma 8:15.
+ Họ được ban cho sự sống đời đời, Giăng 10:28.
+ Họ được bảo đảm cho đến đời đời trong ơn cứu rỗi của họ, Giăng 6:37-40.
            Cảm tạ Đức Chúa Trời vì huyết quí báu của Đức Chúa Jêsus Christ! Bạn đã được huyết thanh tẩy chưa? Bạn đã được cứu bởi ân điển của Ngài chưa?. Bạn có dám chắc 100% rằng, nếu bạn qua đời hôm nay, bạn sẽ đi thẳng đến Thiên đàng không? Nếu không, làm ơn hãy đến với Chúa Jêsus để được cứu. Nếu bạn dám chắc, thế thì hãy vui mừng, hãy vui mừng đi, hỡi Cơ đốc nhân, hãy cất giọng của bạn lên mà reo lên những tiếng halêlugia cho Nhà Vua Jêsus Christ!

Phần kết luận: Những gì Raháp đã làm là một việc rất đơn sơ. Mọi sự nàng đã làm là cột sợi dây màu đỏ điều lên cánh cửa sổ nhà nàng. Thế rồi, nàng đã chờ đợi. Đây là một hành động rất đơn giản, tuy nhiên nó bảo đảm ơn cứu rỗi của nàng và ơn cứu rỗi của hết thảy phần còn lại, những ai chạy đến dưới sự bảo hộ của nó.
            Ơn cứu rỗi mà Đức Chúa Trời đã hiến cho trong Đức Chúa Jêsus Christ đúng là rất đơn giản. Mọi sự Ngài yêu cầu bạn phải làm là “tin”. Nếu bạn có thể tin mình là một tội nhân, rằng Chúa Jêsus đã chịu chết vì tội lỗi của bạn trên thập tự giá, và rằng Ngài đã sống lại từ kẻ chết ba ngày sau đó, bạn sẽ được cứu, Rôma 10:9.
            Bạn đã tin như thế chưa? Bạn đã được cứu chưa? Hãy đến với Chúa Jêsus quí bạn của tôi ơi! Sợi chỉ màu đỏ điều đan dệt theo kiểu cách của nó suốt cả Kinh thánh vẫn là đủ để cứu lấy linh hồn của bạn đấy. Hãy đến với Chúa Jêsus! Hãy đến rồi được cứu. Hãy đến mà thờ lạy Ngài!